Anh Trọng thiết kế mobihome kết hợp bán hàng bằng xe tải, đưa vợ con đi dã ngoại, thoát khỏi cuộc sống gò bó vì Covid-19.

Một năm xảy ra dịch Covid-19, quán cà phê nhỏ của gia đình anh Phùng Khắc Trọng (31 tuổi) tại thị trấn Tân Biên, Tây Ninh thường xuyên phải đóng cửa hoặc chỉ bán mang về. Cũng vì dịch bệnh, con trai anh năm nay 3 tuổi mới bập bẹ nói, vì thời gian dài nghỉ học và không được gặp gỡ ai. Bị gò bó với cuộc sống trong 4 bức tường, tháng 2/2021 anh Trọng bắt tay làm xe bán hàng lưu động, kết hợp đưa vợ con đi đây đó, trải nghiệm tự do.

Khi mua xe, anh Trọng có đăng ký loại chuyên dụng cho bán hàng lưu động. Các điểm đến anh Trọng lựa chọn là nơi gần thiên nhiên, hạn chế tiếp xúc với người lạ. Ảnh: NVCC . © Được VnExpress cung cấp Khi mua xe, anh Trọng có đăng ký loại chuyên dụng cho bán hàng lưu động. Các điểm đến anh Trọng lựa chọn là nơi gần thiên nhiên, hạn chế tiếp xúc với người lạ. Ảnh: NVCC .

Chiếc xe anh lựa chọn là Kia K200 thùng cánh dơi, giá lăn bánh khoảng 425 triệu đồng. Thêm vào đó là vật liệu gỗ, sắt khoảng 10 triệu đồng và máy phát điện hơn 18 triệu đồng. Ý tưởng thiết kế chiếc xe được anh Trọng tham khảo trên các kênh YouTube nước ngoài, sau đó lên bản vẽ 3D và chỉnh sửa phù hợp. Để đảm bảo xe đúng với luật đăng kiểm, anh làm khung sắt để cố định đồ đạc chứ không hàn hay bắt trực tiếp vào xe.

Sau một tháng, chiếc xe được hoàn thành với quầy bán hàng ở tầng dưới và tầng trên là phòng nhỏ khoảng 5 m2 để đồ đạc, giường ngủ cho gia đình nghỉ ngơi khi đi chơi. Vì chiếc xe kết hợp kinh doanh mặt hàng ăn uống nên không có phòng tắm, thay vào đó anh mang theo lều vệ sinh cắm trại.

Gia đình bắt đầu với những chuyến đi đến các điểm ở Tây Ninh như thung lũng Ma Thiên Lãnh, kênh Tây hoặc ở những nơi nào hoang sơ có thể dừng chân. Tại đây, vợ chồng anh Trọng có thể cùng nhau câu cá, làm tiệc nướng còn con trai thoải mái tìm hiểu về thiên nhiên, làm bạn với các con vật nhỏ.

Anh Trọng chia sẻ, trước đây dù rất thích đi du lịch nhưng có con nhỏ cần lên kế hoạch chi tiết, chuẩn bị nhiều đồ mang theo nên rất đắn đo. Sau khi làm “nhà di động”, anh có thể đưa vợ con đi đây đó mỗi khi rảnh mà không còn lo về chỗ ăn, chỗ ở. Đặc biệt sau các chuyến đi, anh nhận thấy con hoạt bát hơn, thích tìm hiểu và luôn vui vẻ.

  

Sau khi dịch bệnh được kiểm soát, anh Trọng sẽ đăng ký điểm bán cà phê lưu động gần các điểm du lịch hoặc kết hợp bán hàng trên đường đi phượt khắp Việt Nam. “Sau một năm đầy khó khăn, mình nhận thấy cuộc sống con người quá bé nhỏ trước thiên tai, dịch bệnh, vì vậy nếu có thể hãy trân trọng thời gian, tuổi trẻ để trải nghiệm, đi đó đây”.

Lan Hương

Đọc bài gốc tại đây.